Thật ra, trong sâu thẳm tôi luôn mong sau này con mình được bố cưng nựng, yêu chiều. Vì thế, những cử chỉ chăm sóc không lãng mạn nhưng tình cảm của anh đã đánh gục tôi.
Khi ngồi chờ quyết định phân công tôi mới dám thú nhận với mẹ về việc đã đăng ký kết hôn. Mẹ kể lại với bố. Bố mắng tôi một trận vì sự vội vàng cho chuyện cả đời. Nhưng chuyện đã rồi. Mẹ yêu cầu phải tổ chức cưới trước khi đi nhận công tác. Và thế là…cưới.

Một đám cưới giản dị đến mức không ảnh cưới, không áo dài, không váy cưới, không đưa dâu. Chỉ vài mâm cơm báo hỷ ở hai bên quê. Bạn bè thân thiết ai gần thì đến, bạn cùng lớp cũng không đủ mặt vì thời đó có ai có điện thoại đâu mà gọi? Thời đó, hai nhà gần nhau thì cô dâu mặc quần áo mới ngồi sau xe đạp để chú rể đèo về nhà chồng. Đằng này, 300km đi mất vài ngày làm sao mà đưa dâu.
Hai mươi nhăm năm trong hôn nhân với anh, thời gian sống bên bố mẹ chồng của tôi thực ra cũng không bao nhiêu, mỗi năm chỉ có 10-15 ngày cả Tết và phép. Tổng cộng tôi đã có 23 cái Tết hưởng trọn vẹn phong tục tập quán nơi đây. Tôi trở nên yêu quý và gắn bó với tất cả người thân của anh.
Từ khóa:
#Ông bà ngày xưa đến với nhau dung dị, chân thành như thế nào? #Review sách #Tin tức - Sự kiện